Diện tích hình phẳng giới hạn bởi đồ thị và Ox

Diện tích thật luôn dương. Phần đồ thị nằm dưới trục Ox vẫn được tính là diện tích dương nhờ trị tuyệt đối: S = ∫|f(x)|dx. Kéo cận a, b để so sánh.

-2.0
2.0
Tích phân có dấu ∫f(x)dx
0
Diện tích S = ∫|f(x)|dx
0

💡 Miền xanh lá nằm trên trục cộng dương; miền hồng nằm dưới trục — tích phân có dấu trừ đi, nhưng diện tích vẫn cộng vào.

Thấy hay? Chia sẻ cho bạn bè: f Facebook 𝕏 X

Diện tích hình phẳng là gì?

Cho hàm số f(x) liên tục trên đoạn [a; b]. Diện tích hình phẳng giới hạn bởi đồ thị y = f(x), trục hoành Ox và hai đường thẳng x = a, x = b được tính bằng S = ∫ab |f(x)| dx. Dấu trị tuyệt đối là điểm mấu chốt: nó đảm bảo mọi phần của hình đều đóng góp một lượng diện tích dương.

Vì sao phải lấy trị tuyệt đối?

Tích phân thường ∫ab f(x) dx là diện tích đại số: nơi đồ thị nằm trên trục Ox thì f(x) > 0 nên cộng dương; nơi đồ thị nằm dưới trục thì f(x) < 0 nên trừ đi. Vì thế tích phân có thể bằng 0 dù hình phẳng rõ ràng khác rỗng. Diện tích là đại lượng đo bề mặt, không thể âm — nên ta phải "lật" mọi phần âm lên bằng |f(x)|.

Các bước tính

  1. Tìm nghiệm của f(x) = 0 trong [a; b] để biết đồ thị đổi dấu ở đâu.
  2. Chia [a; b] thành các đoạn con mà trên mỗi đoạn f(x) giữ nguyên dấu.
  3. Lấy tích phân từng đoạn rồi cộng các trị tuyệt đối lại.
  4. Kết luận: S là tổng dương của mọi phần, luôn ≥ 0.

Ứng dụng thực tế

Diện tích hình phẳng qua tích phân xuất hiện khi:

Khám phá thêm