Căn bậc hai của một tích √(a·b) = √a · √b

Chọn hai số a, b rồi bóp hình chữ nhật a×b thành hình vuông — diện tích không đổi một li nào. Cạnh của hình vuông ấy vừa là √(ab), vừa là √a·√b: hai cách viết của cùng một con số.

√(a·b) = √a × √b
16 = 1,414 × 2,828 = 4

💡 Hãy thử các cặp "đẹp": a = 2, b = 8 → √16 = 4; a = 3, b = 12 → √36 = 6. Tách 2·8 thành từng căn: √2 ≈ 1,414 và √8 ≈ 2,828 — nhân lại vẫn ra đúng 4!

Thấy hay? Chia sẻ cho bạn bè: f Facebook 𝕏 X

Quy tắc khai phương một tích

Trong chương trình Toán lớp 9 — bộ sách Kết nối tri thức, ta học một tính chất nền tảng của căn bậc hai: với hai số a, b không âm thì √(a·b) = √a·√b. Quy tắc này cho phép "tách" một căn to thành hai căn nhỏ (√72 = √36·√2 = 6√2) hoặc "gộp" hai căn nhỏ thành một căn to (√2·√8 = √16 = 4). Nhưng vì sao nó đúng? Trò chơi phía trên cho bạn nhìn thấy câu trả lời bằng diện tích.

Ý tưởng trực quan: bóp hình chữ nhật thành hình vuông

Căn bậc hai của một số S chính là cạnh của hình vuông có diện tích S. Vậy muốn "nhìn thấy" √(a·b), ta chỉ cần biến hình chữ nhật a×b thành hình vuông mà không làm thay đổi diện tích:

  1. Chọn ab — hình chữ nhật rộng a, cao b xuất hiện với lưới ô vuông đơn vị, diện tích a·b.
  2. Kéo thanh Biến hình: chiều rộng và chiều cao thay đổi ngược chiều nhau sao cho tích của chúng luôn đúng bằng a·b — con số diện tích ở giữa không hề nhúc nhích.
  3. Khi hai cạnh bằng nhau, hình trở thành hình vuông. Cạnh của nó theo định nghĩa là √(a·b).
  4. So sánh với máy tính: √a × √b cho đúng con số ấy — vì bình phương của √a·√b là a·b.

Vì sao √(a·b) = √a·√b?

Chứng minh chỉ gói gọn trong một dòng. Xét số √a·√b (không âm). Bình phương nó lên:

(√a·√b)² = (√a)²·(√b)² = a·b

Vậy √a·√b là một số không âm có bình phương bằng a·b. Mà theo định nghĩa, số không âm duy nhất có bình phương bằng a·b chính là √(a·b). Hai số phải bằng nhau! Về mặt hình học: hình vuông cạnh √a·√b có diện tích a·b — đúng bằng hình chữ nhật ban đầu, nên cạnh của nó cũng là √(a·b). Lưu ý quan trọng: quy tắc chỉ áp dụng khi a ≥ 0 và b ≥ 0; với số âm, √a không tồn tại nên đẳng thức mất nghĩa.

Câu hỏi thường gặp

Quy tắc khai phương một tích phát biểu thế nào? Với a, b không âm: √(a·b) = √a·√b. Ví dụ √(4·9) = √36 = 6 = 2·3 = √4·√9.

Vì sao √(a·b) = √a·√b? Vì (√a·√b)² = a·b và √a·√b ≥ 0, nên theo định nghĩa căn bậc hai số học, √a·√b chính là √(a·b).

Ứng dụng thực tế

Quy tắc tách căn được dùng liên tục trong tính toán:

Khám phá thêm